Hôm nay tôi đã nghĩ thật nhiều. Trong sự cô đơn, một mình thì đúng hơn, của tôi. Tôi đã nghĩ liệu có nên viết ra. Mọi thứ khi viết ra thì sẽ trở nên rõ ràng rành mạch. Vấn đề chỉ ở chỗ có cần thiết phải làm cho vấn đề rõ ràng rành mạch ra như thế không?
Những trang NK đó tôi vẫn giữ. Đúng hơn là tôi chẳng có thời gian, và cũng không đặt ra vấn đề là tôi sẽ hủy chúng đi. Lưu cũng không làm gì. Đôi khi đọc lại, có thể thấy quá khứ của bản thân. Nhưng quá khứ, có thật cần thiết phải nhớ?
Tôi đã đánh mất hình ảnh đó. Đã từng bao giờ tối nói rằng tôi căm giận chưa? chưa! giá mà có thể như thế. Trong tôi vẫn thoáng qua những kí ức đó, bao giờ tôi quên? Tôi không cố nhớ, liệu có thể dùng một giải pháp tâm lý nào đó để quên?
Buồn thật. Tôi rũ bỏ hình ảnh ấy, cái điểm vin víu đầy tích cực mà tôi đã có được hoặc có thể nói là tôi đã tạo ra. Thế mà tôi lại rũ bỏ hình ảnh ấy. Giờ đây không thể lấy lại được. Giờ đây, không có hình ảnh nào, không có cảm giác nào cả.
Thế mà tôi đã từng cảm ơn a đã khuyên tôi nên rũ bỏ ấn tượng đó – cái ấn tượng giống như nắng khúc khích cười. Giờ giữa a và tôi là một khoảng cách quá xa – khoảng cách của một cuộc hôn nhân mang tính chung thân. Tôi biết a tất nhiên cần đi con đường của a. Thế mà tôi vẫn nghĩ về a, như lúc này đang nghĩ. vì nếu không nghĩ thì sẽ chẳng phải viết ra như một biện pháp để đối thoại thế này.
Tôi đã phản ứng với nhiều người về chuyện bi lụy trong tình cảm. Tôi tin là tôi không như thế. thật sự không. Chuyện nghĩ về a, tôi không sao tìm được ngôn ngữ phù hợp để diễn đạt. Đó không phải là sự bi lụy tình cảm. Tôi biết những giới hạn. Hơn thế, bản thân tôi cũng tự có lựa chọn giữa cái này và cái khác, tôi không tin vào sự toàn vẹn. Tôi nghĩ trong cs luôn có sự đánh đổi, người ta cần hi sinh một mặt này để giữ được một mặt khác.
“Đó là sự việc gì sẽ khiến tôi và a không nhắn tin cho nhau nữa?” Câu hỏi đặt ra ngày 25.5 cách đây 2 năm giờ đã có đáp án rõ ràng. Thế là đã 2 năm. Nhiều thật. Lâu thật. Mà sao nhanh thế.
Ngày 17.6.2006:
Người ta bảo viết NK sẽ giảm tuổi thọ. Tôi không biết mình có bao nhiêu tuổi thọ. Nhưng sống thọ để làm gì khi một lúc nào đó sẽ có những việc sức lực ta không kham nổi. Thế là a đi. A suy nghĩ theo một hướng nào đó, một hướng không tích cực. Đúng là hôm nay tôi đã khóc. Tôi sẽ nhào nặn kí ức tôi trong những ngày đẹp đẽ đã qua… A đến và đi đầy bí hiểm.
Biết đâu tôi chẳng làm nên gì?
Ngày 17.6 hai năm trước, tôi đã viết rất nhiều NK: “Anh là một kí ức, còn a trong hiện thực thì đã quay lưng với e mất rồi. Kí ức – anh là một hạnh phúc, cảm giác yên bình và vui sướng.”
Theo tôi, điều quan trọng của những gì tôi đã cảm nhận, đã ghi lại trong những dòng NK như thế chính là cảm giác của chính tôi. Tôi không cho rằng để tạo ra điều đó thì do a, hoặc do cái gì mang tính ngoại tại. Do nội tại của tôi mà thôi. Có điều làm tôi suy nghĩ: Không lẽ đã có những lúc tôi dùng được những từ “hạnh phúc”, “yên bình”, “vui sướng” để diễn đạt được cảm giác của bản thân?
Giờ tôi không có cảm giác nào cả. Hầu như mọi hệ giá trị quan điểm của tôi thường bất thuận với những quan điểm thông thường. Tôi không thích, không muốn để bản thân rơi vào cs gia đình, chồng con. Không thích! Mọi người bảo đó là qui luật tự nhiên. tôi không tin. Tôi nghĩ mỗi người sinh ra có một số mệnh, một vị trí số phận phản ánh cả mong ước nguyện vọng của chính bản thân người đó. Tôi chỉ là không có nguyện vọng về cs gia đình. Tôi càng lạnh nhạt với những điều đó, tôi càng thấy tự đắc với chính mình.
Uh, cái điều mà tôi tạm gọi là kí ức A giờ hoàn toàn được tái hiện bằng sự nhào nặn chủ quan của tôi. Còn A thì đã biến đổi đến thế nào thì tôi chắc chắn không còn được biết nữa.
Cô đơn là một chuyện khác. Công việc là một chuyện khác. Không dùng cái này để thay thế được cái kia. Như một đứa trẻ có mẹ mà không có cha thì bà mẹ yêu con đến mấy cũng không thể thay thế được vai trò của người cha.
Có phải là như thế?