ThanhLinh’s Weblog

Entries from May 2008

内在

May 28, 2008 · Leave a Comment

Có lẽ cuộc sống không phải lúc nào cũng cần thiết sự thật thà, nhất là với bản thân mình, thật thà và tự dày vò có thể chỉ là 2 từ để chỉ cùng một trạng thái.

Đối mặt với bản thân là sự khó khăn. Không phải bỗng dưng người xưa đặt ra lẽ thận độc.

Quên quá khứ, quả thật tôi đã quên, quên không mảy may gợn lại chỉ vì quá khứ đó đã không có giá trị nào cả với tôi. Nhưng tại sao người ta ác thế, người ta đem cái đó ra để nói đùa. Tôi không mảy may còn nghĩ đến điều đó, nhưng câu nói đùa kia với tôi sau mà chua chát thế. Sự khinh bỉ bản thân đáng sợ biết nhường nào.

什么过去就过去吧。他真的不可能晓得这么开玩笑是太残忍的。

Cuộc sống của tôi, sẽ chẳng ai hiểu nổi. Muôn vàn suy nghĩ, muôn vàn điều lẽ. Tôi đã đi trên một con đường sống quá chênh vênh, bởi con đường đó mãi mãi chỉ có một mình tôi, không có chỗ bấu víu, không có người đồng hành, không có dây bảo hiểm.

Tôi chỉ hay quá mức thương xót bản thân.

Người ta làm sao hiểu được những giằng xé bên trong tôi. Những điều tôi đang chịu đựng, tôi đang cảm thấy, ai có thể hiểu đây? tôi tin những cảm giác của tôi là có thật, nhưng tôi cũng biết sẽ không có ai có thể nhìn ra sự có thật đấy…

Categories: 内心 · 孤独
Tagged:

齿轮

May 27, 2008 · Leave a Comment

赵薇 – 齿轮
专辑:
滴着水的屋檐 水花滩在路边
没有家的人 裹足不前
灰蒙蒙的夏天 爱被谁跳了电
断断又续续 叫人疲倦
云和月拥抱蓝天 我和你困在雨天
周而复始地上演 一圈一圈地深陷
凹凸不平的世界 痛像齿轮紧咬住心田
日日夜夜年年 转呀转呀 不停歇

Categories: Songs

发现

May 24, 2008 · 1 Comment

歌词:《发现》-赵薇

秋水无痕

聆听落叶的情愫

红尘往事

呢喃起涟漪无数

心口无语

奢望灿烂的孤独

明月黄昏

遍遍不再少年路

爱如果回到从前

错过的花开

是不是依然美丽如初

爱如果还要走下去

牵手的你我

能不能握紧

能不能握紧爱的温度

爱在路上

从来就风雨无阻

爱要幸福

哪怕从眼泪中流出

流出流出流出流出流出

Categories: Songs · 内心

我何求?

May 20, 2008 · Leave a Comment

Chẳng cầu mong gì cả. Trong trạng thái này, có thể gọi là một dạng sống thực vật. Vô cảm và lãnh đạm với tất cả. Không tình yêu và không dục vọng. Tôi cảm thấy trong người một trạng thái lạnh lùng, dửng dưng. Tôi không thấy chất NGƯỜI trong bản thân. Xung quanh là những dồn ép, bon chen, dối trá và lạnh lùng. Sự đối mặt người người hầu như đều trở thành gánh nặng. Chẳng cầu mong gì hết!

Categories: 内心

应该镇静下去!

May 20, 2008 · Leave a Comment

我怎麽了?内心好像亂七八糟,沒有什麽安定!工作,還是工作的頭疼問題。今天是哪個世紀,我應該在哪尋找本身的自在?

Categories: 内心

Get lost!

May 20, 2008 · 1 Comment

Câu chuyện có tiếp tục đi làm lại tái diễn. Những gì tôi đang làm có xứng đáng không? Duy trì sự sinh tồn với đồng lương như thế. Vấn đề không chỉ là câu chuyện tiền nong. Liệu xin nghỉ việc, tôi có thể làm việc tốt hơn. Con đường đi như thế nào? Thoáng nghĩ đến việc trở thành kẻ vô dụng trong xã hội này, tôi rùng mình. Tại sao nhỉ? gần đầy năm học hành, không phải không có kiến thức, bằng cấp, kĩ năng công tác, nhiệt tình… có rất nhiều mà không thể tạo cho mình một công việc thật vui vẻ. Với tôi, còn ý nghĩa gì nếu không có công việc đây. Gia đình không phải là mục tiêu của đời tôi. Tôi không có tình cảm, không có gì ngoài dấn thân trong công việc. Nhưng không phải là làm việc như lúc này. Có nên nghỉ việc không? Nghỉ việc rồi có thể sẽ tốt hơn không?

Categories: Jobs

Phải chăng có một thứ tình cảm như thế?

May 17, 2008 · Leave a Comment

Hôm nay tôi đã nghĩ thật nhiều. Trong sự cô đơn, một mình thì đúng hơn, của tôi. Tôi đã nghĩ liệu có nên viết ra. Mọi thứ khi viết ra thì sẽ trở nên rõ ràng rành mạch. Vấn đề chỉ ở chỗ có cần thiết phải làm cho vấn đề rõ ràng rành mạch ra như thế không?

Những trang NK đó tôi vẫn giữ. Đúng hơn là tôi chẳng có thời gian, và cũng không đặt ra vấn đề là tôi sẽ hủy chúng đi. Lưu cũng không làm gì. Đôi khi đọc lại, có thể thấy quá khứ của bản thân. Nhưng quá khứ, có thật cần thiết phải nhớ?

Tôi đã đánh mất hình ảnh đó. Đã từng bao giờ tối nói rằng tôi căm giận chưa? chưa! giá mà có thể như thế. Trong tôi vẫn thoáng qua những kí ức đó, bao giờ tôi quên? Tôi không cố nhớ, liệu có thể dùng một giải pháp tâm lý nào đó để quên?

Buồn thật. Tôi rũ bỏ hình ảnh ấy, cái điểm vin víu đầy tích cực mà tôi đã có được hoặc có thể nói là tôi đã tạo ra. Thế mà tôi lại rũ bỏ hình ảnh ấy. Giờ đây không thể lấy lại được. Giờ đây, không có hình ảnh nào, không có cảm giác nào cả.

Thế mà tôi đã từng cảm ơn a đã khuyên tôi nên rũ bỏ ấn tượng đó – cái ấn tượng giống như nắng khúc khích cười. Giờ giữa a và tôi là một khoảng cách quá xa – khoảng cách của một cuộc hôn nhân mang tính chung thân. Tôi biết a tất nhiên cần đi con đường của a. Thế mà tôi vẫn nghĩ về a, như lúc này đang nghĩ. vì nếu không nghĩ thì sẽ chẳng phải viết ra như một biện pháp để đối thoại thế này.

Tôi đã phản ứng với nhiều người về chuyện bi lụy trong tình cảm. Tôi tin là tôi không như thế. thật sự không. Chuyện nghĩ về a, tôi không sao tìm được ngôn ngữ phù hợp để diễn đạt. Đó không phải là sự bi lụy tình cảm. Tôi biết những giới hạn. Hơn thế, bản thân tôi cũng tự có lựa chọn giữa cái này và cái khác, tôi không tin vào sự toàn vẹn. Tôi nghĩ trong cs luôn có sự đánh đổi, người ta cần hi sinh một mặt này để giữ được một mặt khác.

“Đó là sự việc gì sẽ khiến tôi và a không nhắn tin cho nhau nữa?” Câu hỏi đặt ra ngày 25.5 cách đây 2 năm giờ đã có đáp án rõ ràng. Thế là đã 2 năm. Nhiều thật. Lâu thật. Mà sao nhanh thế.

Ngày 17.6.2006:

Người ta bảo viết NK sẽ giảm tuổi thọ. Tôi không biết mình có bao nhiêu tuổi thọ. Nhưng sống thọ để làm gì khi một lúc nào đó sẽ có những việc sức lực ta không kham nổi. Thế là a đi. A suy nghĩ theo một hướng nào đó, một hướng không tích cực. Đúng là hôm nay tôi đã khóc. Tôi sẽ nhào nặn kí ức tôi trong những ngày đẹp đẽ đã qua… A đến và đi đầy bí hiểm.

Biết đâu tôi chẳng làm nên gì?

Ngày 17.6 hai năm trước, tôi đã viết rất nhiều NK: “Anh là một kí ức, còn a trong hiện thực thì đã quay lưng với e mất rồi. Kí ức – anh là một hạnh phúc, cảm giác yên bình và vui sướng.”

Theo tôi, điều quan trọng của những gì tôi đã cảm nhận, đã ghi lại trong những dòng NK như thế chính là cảm giác của chính tôi. Tôi không cho rằng để tạo ra điều đó thì do a, hoặc do cái gì mang tính ngoại tại. Do nội tại của tôi mà thôi. Có điều làm tôi suy nghĩ: Không lẽ đã có những lúc tôi dùng được những từ “hạnh phúc”, “yên bình”, “vui sướng” để diễn đạt được cảm giác của bản thân?

Giờ tôi không có cảm giác nào cả. Hầu như mọi hệ giá trị quan điểm của tôi thường bất thuận với những quan điểm thông thường. Tôi không thích, không muốn để bản thân rơi vào cs gia đình, chồng con. Không thích! Mọi người bảo đó là qui luật tự nhiên. tôi không tin. Tôi nghĩ mỗi người sinh ra có một số mệnh, một vị trí số phận phản ánh cả mong ước nguyện vọng của chính bản thân người đó. Tôi chỉ là không có nguyện vọng về cs gia đình. Tôi càng lạnh nhạt với những điều đó, tôi càng thấy tự đắc với chính mình.

Uh, cái điều mà tôi tạm gọi là kí ức A giờ hoàn toàn được tái hiện bằng sự nhào nặn chủ quan của tôi. Còn A thì đã biến đổi đến thế nào thì tôi chắc chắn không còn được biết nữa.

Cô đơn là một chuyện khác. Công việc là một chuyện khác. Không dùng cái này để thay thế được cái kia. Như một đứa trẻ có mẹ mà không có cha thì bà mẹ yêu con đến mấy cũng không thể thay thế được vai trò của người cha.

Có phải là như thế?

Categories: 内心 · 孤独
Tagged:

I hate

May 15, 2008 · Leave a Comment

Toi ghet su phu thuoc. Mat mot buoi chieu, bao nhieu dung cong va bao nhieu ki nang de cham chut, sang sua, cuoi cung khong de lam gi. Buon that. Do la cai gia phai tra cua su phu thuoc.

Categories: Jobs

情深深雨蒙蒙

May 13, 2008 · Leave a Comment

深深雨蒙蒙

多少雨中
初你
如流水

管狂平地起
美人如玉劍如虹

深深雨蒙蒙
世界只在你眼中
相逢不問為何匆匆
山山水水幾萬
一曲高歌千行
情在回腸蕩氣

深深雨蒙蒙
天也無盡無窮
情有獨鐘
春夏和秋冬
盼去盼不
天涯何歸鴻

Tieng Hoa.

Categories: Horoscope

Nổ tung

May 12, 2008 · Leave a Comment

Hôm nay, tôi gặp lại một cái tôi cách đây rất lâu. Một cái tôi nganh ngạnh, đầy bản sắc, kiên cường, bất chấp. Một cái tôi dám làm, dám nghĩ, dám liều.

cứ làm đi, để xem mình có thể làm mất lòng được những ai.

Categories: Jobs